
Nỗi chết
Tôi có bao giờ sợ chết,
Có sinh, có tử... chấm hết.
Cộng sản tràn về lại sợ,
Sợ hơn cả sợ cái chết.
Tâm trạng của người miền Nam,
Những ngày cuối cùng cuộc chiến.
Đất nước tôi sẽ điêu tàn,
Sẽ không có ngày bình yên.
Tôi đi giữa phố Saigon,
Thất thểu một mình héo hon.
Xe cộ chạy xuôi, chạy ngược,
Hẳn đang tìm đường di tản?
Có ai thấu rõ lòng tôi ngao ngán?
Có ai biết được lòng tôi nát tan?
Tôi đi như người mộng du,
Lo sợ bị họ trả thù.
Tôi chỉ là người công dân,
Của nước Việt Nam Cộng Hòa.
Tôi không chấp nhận cộng sản,
Chỉ yêu nước Việt thiết tha.
Hôm nay dốc bầu tâm sự,
Nuối tiếc miền Nam tự do.
Đã năm mươi năm xa xứ,
Vẫn mong dân Việt ấm no...
Có tự do, nước phát triển,
Bị kềm kẹp, người hóa điên.
Giả dối, lọc lừa, chậm tiến,
Dân mong được sống bình yên...
Tuệ Kiên
May 29, 2025

