garden_entrance-content


Sau cánh cổng này là một khu vườn văn nghệ đủ mầu sắc của Ngọc Bảo và thân hữu, và ở giữa là một căn nhà tâm linh.

Ngọc Bảo không phải chỉ là tên một người – con người sinh ra ai cũng có sẵn một kho tàng vô giá,
một viên ngọc quý sáng ngời có thể chiếu rọi vào những nơi tăm tối của trần gian.

Viên ngọc ấy cũng được gọi là Ngọc Như Ý, là chủ đề của câu truyện anh chàng cùng tử trong Kinh Liên Hoa, và được nhắc đến trong bài thơ Cư Trần Lạc Đạo của vua Trần Nhân Tông:

Của báu trong nh
à thôi tìm kiếm
Đối cảnh vô tâm chớ hỏi thiền


Nếu không có viên ngọc quý trời cho ấy, làm sao chúng ta có được những tuyệt tác văn chương nghệ thuật, những công trình xây dựng, hay những phát minh khoa học làm thăng hoa đời sống nhân gian? Tất cả đều là những tia sáng phát ra từ viên ngọc ấy mà thôi.

Nếu đồng điệu, xin mời vào viếng cảnh vườn và ghé qua căn nhà tâm linh, uống một chén trà đượm chút hương thanh tịnh.



red_bamboo



*Bài vở trích đăng lại xin đề tên tác giả và xuất xứ từ www.ngocbao.org. Xin cám ơn.



Phật Học
08 Tháng Tư 20198:06 CH(Xem: 174)
Khi Đức Đạo Sư Gautama đang ở tại tinh xá Kỳ Viên, có một câu chuyện thú vị liên quan tới Tôn giả Nhất Cú, tức A-la-hán Ekuddàna. Tôn giả Nhất Cú sống một mình trong rừng và chỉ biết độc nhất một câu kệ.
01 Tháng Tư 201910:07 CH(Xem: 123)
.. Đôi khi, có những người vẫn còn cần nhau nhưng mà vẫn xa nhau, bởi vì những cách ngăn, hoàn cảnh, nghịch cảnh hoặc bất kỳ nhân duyên nào đó đẩy những người còn cần nhau phải xa nhau. Và họ khổ.
18 Tháng Tư 20194:59 CH(Xem: 7)
Có những người như nước. Họ ví như hồ nước. Hễ chạm vào cái gì, dù chỉ là chạm nhẹ thôi, mặt hồ liền gợn sóng, xao động, nhưng đáy hồ thì vẫn yên tĩnh. Họ thường lặng lẽ khi chỉ có một mình.
27 Tháng Ba 20199:49 CH(Xem: 163)
Hôm cuối tuần, tôi được một cô em vợ “mời” tới nhà “ăn cơm tạm”. Bình thường, ngoài những món ăn chơi như, chả giò, gỏi cuốn.... thì thường phở, bún bò.... là phần kết thúc, nhưng kỳ này cô ấy lại đổi món: bún riêu.
Thiền
19 Tháng Ba 20195:22 CH(Xem: 159)
Cổ đức nói: “Trong thời mạt Pháp, người ta không đi tìm chân lý thực tại, mà chỉ muốn được năng lực thần thông.” Chân lý thực tại mới là tinh yếu cội nguồn, còn năng lực thần thông là do công đức tạo thành.